Nhớ mưa trên con đường mưa chap 3


Chap 3: sự kiện ở trường Tiểu
học Teitan

“ Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng…

 

…ngay cả cái hồ bình lặng nhất cũng không thể không gợn sóng…”

Màn đêm dịu dàng phủ xuống những toà nhà ở Tokyo hoa lệ. Những ánh đèn điện rọi xuống nền đường bê tông xám bạc. Ngôi trường Tiểu học Teitan vắng queo chìm trong bóng đêm yên tĩnh hứng một chút ít ỏi ánh sáng từ con phố trước mặt. Căn phòng nhỏ dành cho bảo vệ tách biệt hẳn với không gian tĩnh lặng của ngôi trường bởi ánh đèn tuýp sáng sủa, giọng nói của hai bình luận viên trên ti vi đang bàn về một trận bóng đá ngoại hạng nào đó và mùi thơm toả ra từ mâm thức ăn gồm vài ba món đơn giản của bác bảo vệ.
Bước chân nhỏ bé nhẹ nhàng chạm xuống nền gạch tối tăm. Những tấm biến trên các phòng học tầng hai lần lượt loé sáng rồi lại chìm trở lại vào bóng đêm.
Ăn xong bữa tối, một cách rất tình cờ, bác bảo vệ hướng mắt ra ngoài cửa sổ và cũng rấtt tình cờ, đốm sáng kì lạ loe loé trên tầng đã lọt vào mắt bác. Bác mở ngăn kéo vớ lấy cái đèn pin rồi chạy lên tầng hai. Bác vừa bước ra khỏi cửa, ánh sáng kì lạ đã biến mất nhưng không lâu sau lại xuất hiện trên tầng ba. Bác liền nhanh chân chạy lên đó. Ánh đèn pin vừa loang loáng ở đầu cầu thang, ánh sáng kì lạ làm tấm biển các phòng học phát sáng ngay lập tức vụt tắt.
Ánh đèn pin của bác bảo vệ xuyên dọc gần hết chiều dài hành lang tầng ba. Im lặng. Không một bóng người.
–        Ai đó? – Bác bảo vệ lên tiếng. Nhưng âm thanh duy nhất bác nghe được chỉ là giọng nói của chính mình vang trong ngôi trường vắng lặng.
Kể từ lúc đó, đốm sáng kì lạ không xuất hiện nữa. Đêm tối cứ thế bình lặng trôi qua.
Lại một ngày mới nữa bắt đầu. Mùi thức ăn hấp dẫn toả ra từ gian bếp của căn biệt thự yên tĩnh. Dọn bữa sáng ra bàn xong xuôi, Subaru cất tiếng gọi: “Koko, xuống ăn sáng đi!”. Nghe tiếng gọi, Koko chậm rãi bước xuống cầu thang. Lo Koko sẽ bị ngã, Subaru nhanh chân lên bế cô bé xuống.
–        Em ăn sáng đi rồi còn đi học! – Anh giục.
Koko gật đầu:
–        Dạ, cảm ơn anh!
Vừa ăn, hai người vừa trò chuyện. Subaru hỏi:
–        Em theo kịp nhịp độ ở trường không? Dù sao em cũng nghỉ học gần hai tháng rồi.
Koko cười tít mắt:
–        Không có vấn đề gì đâu ạ! Bài ở trường dễ ợt ý mà.
–        Thế thì anh yên tâm rồi. Mà này, khi nào em muốn thay kính không? Em đeo kính này nhìn…hơi ngố.
Cô bé đưa tay đẩy cặp kính to đùng:
–        Chẳng cần đâu ạ! Tự nhiên em nghĩ em nên đeo cái kính này thì hơn. À, anh có biết chị em bao giờ quay lại không?
Subaru lắc đầu:
–        Anh không biết. Cô ấy chỉ để lại đồ đạc với mấy giấy tờ của em, bảo có việc gấp rồi đi mất.
Koko chọc chọc cái thià vào bát cháo:
–        Vậy…chị em…trông như thế nào ạ?
Subaru nhớ lại:
–        Cô ấy tên là Hatsune Kazumi, tóc đen để xoã, mái cắt kiểu hỉ nhi, gương mặt trái xoan khá xinh. Theo sổ hộ khẩu ở nhà em, Kazumi năm nay đã hai mươi tuổi nhưng phong cách trang điểm lại hơi giống kiểu phụ nữ trạc ba mươi.
–        Vậy chị Kazumi có để lại ảnh không ạ?
Subaru lắc đầu. Koko thở dài thất vọng. Những đồ đạc hiện giờ Koko có, những người mà cô bé đang gặp chẳng gợi cho cô bé chút ấn tượng gì. Những kí ức trong đầu cô bé hiện giờ chỉ vỏn vẹn hai tháng từ khi cô bé mở mắt ra trong căn phòng ở bệnh viện. Koko cứ như một đứa trẻ vừa mới sinh ra đã được bảy tuổi vậy.
–        Thôi đừng suy nghĩ nhiều nữa! Việc này phải từ từ, vội vã chẳng được gì đâu.
–        A anh ơi! – Koko sực nhớ ra – Tiền nhà của em…
–        Đã được trả trước năm tháng rồi! Kazumi còn trả thêm tiền sinh hoạt ăn uống cho em nữa.
Koko tạm thở phào nhẹ nhõm. Subaru rót đầy ly sữa cho cô bé:
–        Thôi, ăn nhanh lên rồi còn đi học!
Tại trường Tiểu học Teitan, mới có lác đác vài mươi
học sinh đến vì bây giờ còn khá sớm. Một đứa trẻ vừa bước vào cổng trường đã tới phòng bác bảo vệ, hỏi điều gì đó rồi đi thẳng lên tầng. Tiếng chuông vào giờ vang lên. Các thầy cô cũng bước vào lớp. Kobayashi chào đón đám học trò nhỏ bằng một gương mặt tươi cười vui vẻ:
–        Cô thông báo với cả lớp một tin vui. Kì thi ” Thiếu nhi đa t
ài” dành cho các trường Tiểu học năm nay, trường mình đã lọt qua vòng loại.
Cả lớp vỗ tay hoan hô nồng nhiệt. ” Thiếu nhi đa tài” là một cuộc thi tổng hợp mang tính toàn quốc tổ chức cho học sinh Tiểu học, gồm rất nhiều môn: kéo co, aerobic, cờ vua, bóng đá, bóng chuyền, bóng chày, ném phi tiêu, ném vòng, giải đố, chạy tiếp sức, chạy marathon, thủ công,…
Các môn được tổ chức không trùng giờ nên một học sinh có thể thi trên một môn. Cả năm người trong đội thám tử nhí đều tham gia:
–      Genta: bóng đá, bóng chày, kéo co.
–      Ayumi: aerobic, ném vòng, làm tranh thủ công
–      Mitsuhiko: cờ vua, giải đố.
–      Conan: bóng đá, cờ vua, giải đố.
–      Haibara: giải đố.
Trong lúc đó, tại lớp 1-A…
–        Thầy xin thông báo, trong vòng loại cuộc thi ” Thiếu nhi đa tài” trường ta đã được lọt vào vòng trong.
Cả lớp cùng reo hò vui sướng. Thấy Koko ngồi im, Yamamoto Haruto- cậu bạn ngồi bên cạnh, ghé tai hỏi cô bé:
–        Này, cậu có giỏi môn nào không? Đăng kí thi cùng lớp đi!
Koko xua tay:
–        Thôi tớ không biết đâu. Với lại đây là cuộc thi quan trọng, tớ mà làm hỏng thì…
–        À, danh sách thí sinh dự bị còn trống nhiều chỗ đấy. Cậu đăng kí đi!
–        Nhưng tớ chưa biết tớ…
Koko chưa nói xong, Haruto bỗng ” biến thành” một cái loa phát thanh:
–        Thưa thầy, Koko muốn đăng kí vào đội dự bị ạ!
–        Này này… – Koko luống cuống.
Thầy giáo mỉm cười:
–        Em cố hoà nhập như thế là rất tốt, Koko. Vậy em định chọn môn nào?
Koko lúng túng đứng dậy, hai ngón tay trỏ cứ chọc chọc vào nhau:
–        Dạ…thực ra thì…em cũng chưa biết ạ…
–        Thôi được rồi, em cứ suy nghĩ. Haruto hướng dẫn bạn nhé.
–        DẠ!!! – Haruto làm động tác chào mà mấy ngón tay cứ cong tớn lên. Koko thở dài:”Đến cả bản thân mình còn không biết gì thì thi thố sao đây? Mong là đến hôm thi đừng ai bệnh tật gì là được!”.
Một buổi sáng trôi qua thật nhanh. Tiếng chuông lại một lần nữa vang lên. Giọng nói của thầy hiệu trưởng vang lên khắp trường qua loa phát thanh:” Các em học sinh ở đội bóng đá và bóng chuyền chú ý: hôm nay lịch tập của hai đội sẽ bị hoãn. Sau khi tan học các em hãy về nhà ngay”. Nghe xong, một vài em tiếc rẻ vì không được tập, số còn lại ồ dzê loạn xì ngậu cả lên. Conan thầm nghĩ:” Lạ thật, tại sao thầy lại hoãn buổi tập chứ? Chẳng phải đây là cuộc thi quan trọng sao?”. Genta đập đập vào vai cậu:
–        Dù sao hôm nay cũng được về sớm mà, đừng tỏ vẻ bất bình thế chứ!
Nhưng cái óc tò mò đang thúc đẩy cậu tìm ra nguyên nhân. Conan đến chỗ thầy giáo dạy thể dục hỏi lý do buổi tập bị hoãn. Lúc đầu, thầy giáo cố lảng tránh cậu, nhưng cậu gặng hỏi mãi, cuối cùng thầy cũng nói:
–        Số bóng và lưới ở trong phòng dụng cụ đã bị phá hỏng hết.

Nhớ mưa trên con đường mưa chap 2


Chap 2: Viên pha lê nhỏ

“Có ai nhận ra rằng…
…chính những hạt cát đã tạo ra pha lê…”

          Những tia nắng chiều ấm áp nhảy nhót trên sân trường Tiểu học Teitan. Riêng hôm nay, học sinh trường này phải chuyển sang học chiều.Tiếng cười đùa giòn tan của lũ trẻ vang lên khắp các gian phòng nhỏ. Hôm nay học sinh lớp 1-A đều xôn xao bàn tán về một học sinh mới sẽ chuyển tới lớp. Những tiếng bàn tán trong lớp chỉ vơi dần rồi dứt hẳn khi thầy giáo bước vào lớp. Khập khiễng đi sau thầy chính là học sinh mới của lớp. Đó là một cô bé tóc đen tết hai bím đuôi sam, phần mái hỉ nhi che đi một phần trán. Cặp kính tròn xoe to đùng được viền bởi cái gọng kính đen dày như nét bút lông làm khuôn mặt cô bé trông…hơi ngô ngố. Đầu cô bé băng một dải băng trắng và chân trái thì bị bó bột. Thầy giáo giới thiệu:
–        Đây là bạn Hatsune Koko, chuyển tới từ Fukuoka. Từ bây giờ bạn ấy sẽ là thành viên của lớp chúng ta.
          Trong lớp bắt đầu vang lên những tiếng vỗ tay giòn giã chào đón thành viên mới. Koko được thầy giáo xếp ngồi cạnh một cậu bé tóc nâu khá dễ thương. Mấy đứa trẻ xung quanh bắt đầu xúm lại chỗ Koko bắt chuyện:
–        Ở Fukuoka có đẹp không?
–        Nhà cậu giờ ở chỗ nào? Có gần trường không?
–        Cậu có anh chị em không? Tớ có một em trai, nó dễ thương lắm đó.
–        Chân cậu bị đau à? Bị lâu chưa? Sắp khỏi chưa?
–         …
          Những câu hỏi cứ đến dồn dập làm Koko bối rối và thật sự cô bé chẳng thể trả lời câu hỏi nào, cứ à ừm suốt. Chợt thầy giáo hắng giọng: “Chúng ta bắt đầu vào bài hôm nay”, những tiếng ồn ào xung quanh mới dứt, mọi người cũng về đúng vị trí của mình.
          Trong khi đó, tại lớp 1-B, hai cô cậu học trò nói chuyện khe khẽ trong
lúc cả lớp đang chăm chú nghe giảng.
–        Này Conan, cô bé thuê phòng ở nhà cậu hôm nay nhập học à? – Haibara vừa nói vừa đứng quyển sách lên.
          Conan gật đầu:
–        Ừ, cũng gần hai tháng rồi kể từ lúc cô bé gặp tai nạn,
anh Subaru nói là chân tay không bị thương nặng lắm nên hiện giờ đã có thể đi lại.

          Haibara hơi nhíu mày:
–        Cậu đồng ý để anh ta cho người khác thuê phòng liệu có ổn không đấy?
–        Không sao đâu, cậu đừng lo, tớ đã nói anh Subaru là người tốt mà.

          Conan cười rất vô tư, như một đứa trẻ thực sự vậy, cho dù đã bao lần phải đối mặt với hiểm nguy, chết chóc và đớn đau. Cô nhìn cậu, một chàng
trai thật gần gũi mà cũng thật xa vời. Cô tự hỏi mình, đến bao giờ mới có thể có được nụ cười như thế.
          Đột nhiên…
–        Hai em có nghe cô giảng bài không đ
ấy hả?
          Tiếng nói “đanh thép” và ánh mắt “đằng đằng sát khí” của cô Kobayashi làm Conan và Haibara lập tức quay trở lại mặt sách như hai học sinh tiểu học ngoan ngoãn. Kobayashi nhìn hai “đứa trẻ” rồi kín đáo trút một hơi thở dài.
          Tan học, khi cả lớp đã về hết, Koko mới rời chỗ ngồi rồi chậm chạp nhích từng bướcđi ra vì vết thương ở chân vẫn chưa khỏi. Khi chỉ còn cách cửa lớp khoảng 1m, Koko chợt vấp phải cái ghế ai đó đã vô ý không xếp gọn lại và ngã sõng soài, xô đổ cả cái ghế, cái chân đau đập mạnh xuống sàn gạch. Cô bé vịn chặt vào ngăn bàn và cố gắng đứng dậy trong đau đớn. Chân cô bé như muốn vỡ vụn ra từ lớp xương trong cùng. Vừa chống được chân và sắp đứng lên, cô bé ngay lập tức khuỵu xuống. Cô bé không thể hành hạ cái chân mình thêm được nữa. Koko ngồi phịch xuống sàngạch lạnh trong vô vọng. Đúng lúc đó, có một tiếng nói từ ngoài cửa vang lên:
–        Này, cậu không sao chứ?
          Koko nhìn ra phía cửa. Đó là một cậu bé mặc áo xanh to béo có một vết sẹo tròn như đồng xu trên đầu, theo sau còn có bốn người bạn nữa, hai nam, hai nữ. Chắc mọi người cũng đoán ra, đó chính là đội thám tử nhí. Cả năm người cùng chạy vào. Ayumi nhìn vào chân bị bó bột của Koko:
–        Chân cậu thế kia thì làm sao mà về nhà được. Để bọn tớ giúp cho!
          Koko ngạc nhiên:

–        Giúp tớ á?
          Ayumi nháy mắt:

–        Đương nhiên rồi, vì bọn tớ chính là…
          Genta, Ayumi, Mitsuhiko cùng đồng thanh:
–        ĐỘI THÁM TỬ NHÍ LỚP 1-B!!!
          Conan và Haibara nhìn nhau cười: “Bọn nhóc này, có cần nổ như thế không?”.
          Vừa đi, mấy đứa nhóc vừa “quảng cáo” về đội thám tử nhí…nhố. Koko bám vào vai Mitsuhiko, hầu như chẳng nói câu nào, chỉ biết cười. Ra đến cổng, bọn trẻ rất ngạc nhiên khi thấy Subaru đang bước vào. Conan hỏi:
–        Anh Subaru! Anh tới đây làm gì thế?
          Subaru chỉ vào Koko:
–        Anh tới đón cô bé này.

–        Thì ra Koko chính là người thuê phòng chỗ anh à? Mà người nhà bạn ấy đâu?
–        Chị gái Koko gửi cô bé cho anh sau
đó đi đâu không biết, hình như đang có chuyện quan trọng cần phải làm.
          Subaru cõng Koko trên lưng, chào tạm biệt mấy nhóc thám tử nhí rồi
đưa cô bé về. Khi Subaru bước ra khỏi cổng, Genta mới thắc mắc:
–        Ủa mà sao Koko không nói cho bọn mình biết bạn ấy ở chỗ anh Subaru nhỉ?
          Haibara cười nhạt:
–        Thì nãy giờ các cậu có để cho người ta nói câu nào đâu. Với lại bạn ấy cũng đâu biết bọn mình quen anh Subaru.
–        Ờ ha! – Genta gãi đầu cười.

          Chợt Ayumi nảy ra một ý:
–        A, hay cả nhóm mình bây giờ đi ăn kem đi, gọi cả Koko nữa.
          Những người còn lại đều tán thành:
–        Ý hay đó!
          Cả năm đứa gọi với theo Subaru:
–        Anh Subaru! Koko-chan! Chờ chút đã!
          Đám trẻ hồ hởi chạy theo bước chân của Subaru, những gương mặt ngây thơ ửng hồng trong ánh chiều vàng rực. Nhấc cằm khỏi bờ vai của chàng thanh niên bí ẩn, Koko quay đầu lại, nhìn nụ cười rạng rỡ của những người bạn mới. Cô gái nhỏ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng mà rạng rỡ như một tia nắng hoàng hôn.

Nhớ mưa trên con đường mưa chap 1


Author: Yuyake

Category: tình cảm pha trinh thám

Rating: K+

Pairing: Amuro Tooru ( Bourbon)

Character: nhân vật nữ chính và kha khá nhân vật phụ là tác giả nghĩ ra. Đôi khi tác giả sẽ cho 1 vài nhân vật từ những manga khác vào.

Summary: Một cô bé kì lạ được chuyển tới nhà Subaru nhờ một người chị không chút tăm tích. Những giấc mơ lạ thường tới ám ảnh bất cứ khi nào cô bé nhắm mắt. Dường như cô bé đã gặp một ai đó…
” Lại một Sherry nữa.”
Hai con người, hai trái tim, tưởng cùng đường nhưng lại khác lối và cứ hay lâm vào ngõ cụt. Đâu là điểm giao nhau cuối cùng? Còn những cơn mưa, điều gì đang ở sau nó?

Chap 1: Một bắt đầu mới

          “ Chạm đến cửa địa ngục lạnh lẽo…

…rồi bị cuốn vào một vòng xoáy tàn khốc vô hình…

…tôi mơ tới những gì đã có…

…mơ tới một thứ gọi là thanh thản và bình yên…”

          Ánh đèn tuýp lịm tắt. Bóng đêm có lẽ đã hòa tan mọi thứ trong căn phòng nếu không có ánh trăng yếu ớt hắt từ cửa sổ. Chiếc hộp đen im lặng trước bệ cửa sổ, vớt vát chút ít ánh sáng nhạt nhòa. Những ngón tay trắng thon dài vươn tới chiếc hộp.

          “ A…”

          Thân hình bé nhỏ gục xuống, run lên trong cơn đau đớn tột cùng. Chỉ một chút nữa thôi, cô sẽ bước vào một trong hai con đường: hoặc chấm hết tất cả mà không để lại dấu tích, hoặc sẽ bước vào một cuộc sống mới của một con người mới. Không còn xiềng xích. Không còn đau đớn. Tất cả sẽ kết thúc nhưng chưa từng tồn tại.

          Nhưng, làm sao cô có thể chạy trốn khi cuộc sống là một vòng tuần hoàn khép kín và điểm kết thúc cũng chính là điểm bắt đầu.

 

 

          Bệnh viện Beika, phòng 301…

          Hình hài bé nhỏ nằm bất động trên chiếc giường bệnh trắng xóa, mặt đeo mặt nạ oxi, đầu quấn băng trắng, tay cắm kim truyền máu. Đã quá hai ngày mà tình trạng của cô gái nhỏ vẫn chưa ổn định. Sức khỏa của cô bé hiện giờ đang rất yếu.

          Bước sang ngày thứ tư, cô bé được chuyển sang phòng bệnh thông thường. Cánh cửa phòng khẽ mở. Một người thanh niên tóc nâu, đeo kính, mặc áo kín cổ bước vào và ngồi xuống một chiếc ghế đặt cạnh giường. Anh ngồi đó khoảng hơn nửa tiếng, ra nói chuyện với bác sĩ một lúc rồi cũng ra về.

          Hai ngày trôi qua, cô bé vẫn nằm bất động trên giường như thế. Anh vẫn đến bệnh viện thăm cô bé hằng ngày nhưng lần nào cũng như lần nào, chẳng có gì thay đổi.

      Bước sang ngày thứ ba, từ siêu thị trở về, tay xách mấy túi đồ lỉnh kỉnh, anh bỗng gặp đám trẻ quen thuộc.
–        A, anh Subaru! – Tiếng gọi của một cô nhóc cất lên.
          Anh mỉm cười:

–        Mấy em chưa đi học à?
          Cô bé Ayumi dễ thương trả lời:
–        Bọn em sang rủ Haibara đi học cùng. Mà anh đi chợ sớm thế.
          Mitsuhiko nói:
–        À, hôm trước anh có bảo là cô bé thuê nhà chỗ anh sẽ chuyển đến trường Teitan phải ko?
–        Ừ! – Subaru gật đầu.- Nhưng nó vừa bị tai nạn, chắc phải một thời gian sau mới nhập học.
          Cùng lúc đó, cô bé tóc nâu lạnh lùng đeo cặp bước ra. Subaru mỉm cười chào rồi bước vào nhà. Vừa đặt túi đồ xuống, chuông điện thoại của anh đã reo lên. Số của bệnh viện Beika.
–        Vâng, tôi sẽ tới ngay. – Anh trả lời nhanh rồi cúp máy và đi thẳng tới bệnh viện.
                             *                 *                 *
          Đôi mắt tím thẫm như bóng tối ngước nhìn xung quanh căn phòng, ngơ ngác, ngạc nhiên và có đôi chút hoảng sợ. Đầu óc cô bé cứ ong cả lên, đau nhói và trống rỗng. Cạch! Tiếng cửa ra vào khô khan vang lên. Subaru cầm một hộp cháo bước vào. Cô bé nhìn anh như nhìn một người xa lạ, à ko, như nhìn một vật thể lạ thì đúng hơn. Anh ngồi xuống cạnh giường hỏi han:
–        Koko, em thấy trong người thế nào rồi? Còn đau nhiều không?
          Cô bé ngơ ngác hỏi:

–        Anh…là ai?
–        Anh là Okiya Subaru. Chị gái em thuê phòng chỗ anh cho em ở.
–        Em…có chị gái?
          Subaru ngạc nhiên:
–        Koko, em ổn chứ?
–        Tên em…là Koko?